HARRY POTTER AND THE PHILOSOPHER'S STONE

CHƯƠNG I : THẰNG BÉ VẪN SỐNG (7)

Cụ Dumbledore cúi đầu. Giáo sư McGonagall thở hổn hển.
‘Lily và James...Tôi không thể tin được...Tôi không muốn tin...Ôi, Albus...’

Dumbledore vươn tay ra và vỗ vai bà. ‘Tôi biết...tôi biết...’ cụ nói một cách nặng nề.

Giáo sư McGonagall nói giọng run rẩy khi bà tiếp tục. ‘Đó không phải là tất cả. Họ nói rằng hắn đã cố gắng giết con trai của gia đình Potter, Harry. Nhưng – hắn không thể. Hắn không thể giết đứa bé đó. Không ai biết tại sao, hay như thế nào, nhưng họ nói rằng khi hắn cố gắng giết Harry Potter, sức mạnh của Voldemort bằng một cách nào đó đã tan vỡ – và đó là lí do tại sao hắn biến mất.’

Cụ Dumbledore gật đầu lia lịa.

‘Đó là – đó là sự thật?’ Giáo sư McGonagall chùn bước. ‘Sau tất cả hắn đã đi...tất cả những người hắn giết hại...hắn không thể giết đứa trẻ đó? Thật là đáng kinh ngạc...với tất cả những thứ đã ngăn chặn hắn...nhưng làm thế nào Harry lại có thể sống sót?’

‘Chúng ta chỉ có thể đoán,’ Dumbledore nói. ‘Chúng ta có thể không bao giờ biết.’

Giáo sư McGonagall rút ra một chiếc khăn tay ren và chấm vào đôi mắt bên dưới cặp kính vuông của bà. Dumbledore hít một hơi trước khi cụ lấy cái đồng hồ vàng ra khỏi túi và kiểm tra nó. Nó là một chiếc đồng hồ rất kì lạ. Nó có 12 kim nhưng không có số; thay vào đó, những hành tinh nhỏ chuyển động xung quanh rìa. Nó phải có ý nghĩa gì đó với cụ Dumbledore, đương nhiên, bởi vì cụ thả nó lại vào túi và nói, ‘Hagrid đã trễ. Nhân tiện, tôi chắc ông ấy là người đã nói cho bà biết tôi ở đây?’

‘Đúng vậy,’ Giáo sư McGonagall nói. ‘Và tôi không cho là ông sẽ nói với tôi tại sao ông ở đây, ở mọi nơi?’

‘Tôi đến để mang Harry đến cho dì dượng nó. Họ là những người thân duy nhất mà nó còn bây giờ.’

‘Ông không có định – ông không thể có ý định là những người sống ở đây?’ Giáo sư McGonagall khóc, giậm chân và chỉ vào ngôi nhà số 4. ‘Dumbledore – ông không thể. Tôi đã quan sát họ cả ngày. Ông không thể tìm ra 2 người nào có thể khó ưa hơn họ. Và họ cũng có một đứa con trai – tôi đã nhìn thấy nó đá chân mẹ nó suốt trên đường lên phố, la hét vì bánh kẹo. Harry Potter đến và sống ở đây!’

‘Đây là nơi tốt nhất cho nó’ cụ Dumbledore chắc chắn. ‘Dì và dượng nó sẽ có thể giải thích mọt thứ cho nó khi nó lớn hơn. Tôi đã viết cho họ một bức thư.’
‘Một bức thư?’ Giáo sư McGonagall lặp lại một cách mờ nhạt, ngồi xuống lại bức tường. ‘Thật sao, Dumbledore, ông nghĩ ông có thể giải thích một điều trong bức thư sao? Những người này sẽ không bao giờ hiểu cho nó! Nó sẽ trở nên nổi tiếng – một huyền thoại – tôi sẽ không ngạc nhiên nếu ngày hôm nay sau này sẽ được gọi là Ngày Harry Potter – sẽ có những quyển sách nói về Harry Potter – mọi đứa trẻ trong thế giới của chúng ta rồi sẽ biết tên nó!’

‘Chính xác,’ Dumbledore nói, nhìn một cách nghiêm túc qua cặp kính vầng trăng của cụ. ‘Nó sẽ quá đủ để làm quay chong chóng bất kì đứa trẻ nào. Nổi tiếng trước cả khi biết đi và biết nói! Nổi tiếng vì những thứ nó thậm chí không thể nhớ! Bà có thấy sẽ tốt hơn bao nhiêu cho nó, lớn lên từ những điều đó khi nó còn chưa đủ sẵn sàng để biết nó?’

Giáo sư McGonagall há hốc mồm, thay đổi quan điểm của bà, nuốt và sau đó nói, ‘Đúng – đúng, ông đã đúng. Nhưng làm sao nó đến đây, Dumbledore?’ Bà đột nhiên nhìn vào áo choàng của cụ như thể bà nghĩ rằng cụ có thể giấu Harry bên dưới nó.
(còn tiếp)



Comments

Popular Posts