HARRY POTTER AND THE PHILOSOPHER'S STONE
CHƯƠNG I : THẰNG BÉ VẪN SỐNG (4)
‘Tốt, Ted,’ người dự báo thời tiết nói,’ tôi không biết điều đó, nhưng không chỉ những con cú có những hành động kì quặc hôm nay. Những người xem xa nhau như ở Kent, Yorkshire và Dundee đều gọi cho tôi và nói về việc thay vì cơn mưa mà tôi đã hứa hôm qua, họ đã có một cơn mưa sao băng! Có lẽ mọi người đang ăn mừng lễ hội Đêm Lửa Trại sớm – phải đến tuần sau cơ các bạn! Nhưng tôi có thể hưa hẹn về một buổi đêm ẩm ướt tối nay.’
Ông Dursley ngồi đơ ở chiếc ghế bành của ông. Mưa sao băng ở trên toàn nước Anh? Những con cú mèo bay vào ban ngày? Những người bí ẩn mặc áo choàng ở tất cả mọi nơi. Và lời thì thầm, lời thì thầm về những Potter...
Bà Dursley đi vào phòng khách với 2 cốc trà. Nó không ổn. Ông sẽ phải nói điều gì đó với bà ấy. Ông hắng giọng một cách lo lắng. ‘Ờ - Petunia, yêu quý – gần đây em không nghe gì về em gái mình đúng không?’
Đúng như ông hi vọng, bà Dursley trông có vẻ sốc và tức giận. Sau tất cả, Họ thường giả vờ như bà không có em gái.
‘Không,’ bà nói một cách sắc bén. ‘Sao vậy?’
‘Những thứ hài hước ở trên tin tức,’ Ông Dursley lầm bầm. ‘Những con cú...những cơn mưa sao băng...và có rất nhiều người trông buồn cười ở trong thị trấn hôm nay...’
‘Vậy?’ Bà Dursley cáu kỉnh.
‘Tốt, anh chỉ nghĩ...có thể...đã có một số thứ làm với...em biết mà...về em ấy.’
Bà Dursley nhấm nháp tách trà của bà mím môi suy nghĩ. Ông Dursley tự hỏi liệu ông có dám nói với bà về việc ông nghe thấy cái tên ‘Potter’. Ông quyết định là ông không dám. Thay vào đó ông nói, một cách tình cờ hết sức ông có thể, ‘Con trai của họ - nó bằng tuổi Dudley bây giờ, đúng không?’
‘Em cho là như vậy,’ bà Dursley nói một cách cứng rắn.
‘Một lần nữa tên của nó là gì? Howard, phải không?’
‘Harry. Một cái tên tầm thường bẩn thỉu, nếu như anh hỏi về điều đó.’
‘Ồ, đúng,’ ông Dursley nói, tim ông trùng xuống một cách khủng khiếp. ‘Đúng vậy, anh khá đồng tình’
Ông không nói thêm một lời nào về chủ đề này cho đến khi họ lên lầu đi ngủ. Khi bà Dursley đang ở trong phỏng tắm, ông Dursley len lỏi đến cửa sổ phòng ngủ và chắm chú nhìn xuống bên dưới vườn trước nhà. con mèo vẫn ở đấy. Nó đang bắt đầu xuống đường và chờ đợi một điều gì đó.
Có phải ông đang tưởng tượng mọi thứ? Những điều này có thể liên quan gì đến gia đình Potter? Nếu nó có ... nếu nó nhận ra rằng họ có liên quan đến một cặp tốt, ông không nghĩ ông có thể chịu được điều đó.
Gia đình Dursley đi vào giường. Bà Dursley nhanh chóng chìm vào giấc ngủ nhưng ông Durley vẫn thức, nó cứ xoay xung quanh tâm trí ông. Cuối cùng, ông an ủi bản thân với suy nghĩ trước khi chìm vào giấc ngủ rằng nếu gia đình Potter có liên quan, họ cũng không có lí do nào để lại gần ông và bà Dursley. Gia đình Potter biết rất rõ về những gì ông và Petunia nghĩ về họ và những người như họ...Ông không thể thấy làm thế nào mà ông và Petunia có thể tham gia vào bất cứ điều gì có thể xảy ra. Ông ngày và xoay người lại. Nó không làm ảnh hưởng đến họ...
Ông đã sai như thế nào.
(còn tiếp)


Comments
Post a Comment