HARRY POTTER AND THE PHILOSOPHER'S STONE
CHƯƠNG I : THẰNG BÉ VẪN SỐNG (6)
‘Bà không thể trách họ,’ cụ Dumbledore nhẹ nhàng nói. ‘Chúng ta chỉ đang ăn mừng cho 11 năm mà thôi.’
‘Tôi biết điều đó,’ Giáo sư McGonagall cáu kỉnh nói. ‘Nhưng không có lí do nào để mà trở nên mất trí như vậy. Mọi người đã hết sức bất cẩn, ra đường vào giữa ban ngày, thậm chí không mặc quần áo Muggle, một số tin đồn như vậy.’
Bà nhìn một cách sắc bén, liếc ngang nhìn Dumbledore, như thể hy vọng cụ sẽ nói với bà điều gì đó, nhưng cụ không như vậy, vì vậy bà tiếp tục: ‘Nó sẽ là một điều tốt nếu vào ngày mà Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy cuối cùng cũng biến mất, những Muggle sẽ phát hiện ra tất cả chúng ta. Tôi ủng hộ việc ông ta đã thật sự đi rồi, Dumbledore?’
‘Nó có vẻ chắc chắn là như vậy,’ Dumbledore nói. ‘Chúng ta nên biết ơn vì điều đó. Bà có muốn một giọt chanh không?’
‘Một cái gì?’
‘Một giọt chanh. Nó là một món ngọt của dân Muggle mà tôi khá thích.’
‘Không, cảm ơn,’ Giáo sư McGonagall lạnh lùng nói, như thể bà không nghĩ bây giờ là lúc thích hợp cho những giọt chanh.
‘Như tôi đã nói, thậm chí nếu như Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy đã đi –’
‘Giáo sư yêu quí của tôi, chắc chắn một người bình thường hợp lý giống như bà để có thể gọi hắn bằng tên của hắn? Tất cả những thứ “Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy” thật là nhảm nhí – suốt 11 năm tôi vẫn cố gắng thuyết phục mọi người gọi hắn bằng tên của chính hắn: Voldemort.’ Giáo sư McGonagall nao núng, nhưng Dumbledore, người đang cố tách 2 gọt chanh, dường như không nhận thấy điều đó. ‘Tất cả trở nên thật khó hiểu nếu chúng ta chỉ nói “Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy”. Tôi chưa bao giờ thấy bất kì lí do nào để sợ hãi khi nói ra tên của Voldemort cả.’
‘Tôi biết ông chưa,’ Giáo sư McGonagall nói, nửa bực tức nửa ngưỡng mộ. ‘Nhưng ông khác. Mọi người đều biết ông là người duy nhất mà Kẻ-mà-ai-cũng – ồ, được rồi, Voldemort – dè chừng.’
‘Bà tâng bốc tôi quá,’ Dumbledore điềm tĩnh nói. ‘Voldemort có thứ sức mạnh mà tôi sẽ không bao giờ có được.’
‘Chỉ bởi vì ông quá – tốt thôi – cao quý để dùng nó.’
‘Thật may mắn khi trời tối. Tôi đã không đỏ mặt nhiều kể từ lần Bà Pomfrey nói là bà ấy thích cái mũ bịt tai mới của tôi.’
Giáo sư McGonagall nhìn cụ Dumbledore một cách sắc nét và nói, ‘Những con cú không là gì so với những tin đồn xung quanh. Ông có biết mọi người đang nói gì không? Về tại sao hắn lại biến mất? Về việc cuối cùng cái gì đã có thể ngăn chặn được hắn?'
Dường như Giáo sư McGonagall đã đạt đến điểm bà ấy lo lắng nhất để thảo luận, lí do thật sự khiến bà ngồi trên bức tường lạnh cóng kia nguyên ngày, như một con mèo chứ không phải là một người phụ nữ, cố định cụ Dumbledore bằng cái nhìn xuyên thấu của bà. Rõ ràng là bất cứ điều gì mà ‘mọi người’ nói đến, bà bà vẫn sẽ không tin cho đến khi Dumbledore nói với bà rằng đấy là sự thật. Dumbledore, tuy nhiên, vẫn chọn giọt chanh và không trả lời.
‘Họ đang nói cái gì,’ bà nhấn giọng, ‘có phải đêm qua Voldemort đã đến Thung lũng Godric. Hắn đến để tìm gia đình Potter. Những tin đồn nói là Lily và James Potter đã – đã – là họ đã – chết.’
(còn tiếp)



Comments
Post a Comment