HARRY POTTER AND THE PHILOSOPHER'S STONE

CHƯƠNG I : THẰNG BÉ VẪN SỐNG (9)

‘Vâng, vâng, tất cả những điều đó thật buồn, nhưng hãy giữ chặt điều đó cho bản thân ông, Hagrid, hoặc chúng ta sẽ bị phát hiện,’ Giáo sư McGonagall thì thầm, thận trọng vỗ về Hagrid bằng tay khi cụ Dumbledore bước qua bức tường vườn thấp và bước về phía trước cửa. Cụ dịu dàng đặt Harry trên bậc thềm trước cửa, lấy một bức thư ra khỏi áo choàng của cụ, gài nó vào trong đống chăn của Harry và quay lại với hai người kia. Trong một phút ba người họ đều đứng và nhìn vào bó chăn nhỏ; Hagrid rung vai lên, Giáo sư McGonagall chớp mắt liên tục và ánh sáng lấp láng phát ra từ mắt cụ Dumbedore dường như đã tắt.

‘Tốt thôi,’ cuối cùng cụ Dumbledore nói, ‘thế đấy. Chúng ta không còn việc gì ở đây. Chúng ta cũng có thể đi và tham gia vào các tiệc mừng.’

‘Yeah,’ Hagrid nói bằng một giọng rất nghẹt thở. ‘Tôi tốt nhất nên đem trả chiếc xe này đi. Chúc ngủ ngon, Giáo sư McGonagall – Giáo sư Dumbledore.’

Lau bỏ nước mắt ở trên tay áo, Hagrid đu người vào trong chiếc xe gắn máy và khởi động động cơ; với một tiếng gầm, nó bay lên không trung và vụt tắt ánh sáng.

‘Tôi sẽ gặp lại bà sớm, tôi hy vọng thế, Giáo sư McGonagall,’ cụ Dumbledore nói, gật đầu với bà. Giáo sư McGonagall xì mũi đáp lại.

Cụ Dumbledore quay người và bước xuống đường. Cụ dừng lại ở một góc và lấy ra cái Tắt-Sáng. Cụ bấm nó một lần và mười hai quả bóng ánh sáng quay trở lại bóng đèn đường khiến đường Privet Drive đột nhiên phát ra ánh sáng màu cam và cụ có thể thấy một con mèo mướp lướt qua góc cuối của con đường. Cụ có thể nhìn thấy bó chăn ở bậc thang ngôi nhà số bốn.

‘Chúc may mắn, Harry,’ cụ lẩm bẩm. Cụ quay gót chân và với một cái phất áo cụ biến mất.

Một làn gió thổi tung những hàng rào gọn gàng của đường Privet Drive, thứ nằm im lặng và ngăn nắp dưới bầu trời tối đen như mực, ở nơi cuối cùng mà những mong đợi đáng kinh ngạc có thể xảy ra. Harry Potter cựa mình trong bọc chăn của nó mà không thức dậy. Một bàn tay nhỏ xíu nắm lấy bức thư bên cạnh nó và tiếp tục ngủ, không biết là nó đã trở nên đặc biệt, không biết rằng nó đã nổi tiếng, không biết rằng chỉ mấy tiếng nữa nó sẽ thức dậy bởi tiếng hét kinh hoàng của bà Dursley ,hi bà mở cửa để bỏ bình sữa ra ngoài, không biết rằng nó sẽ dành vài tuần tiếp theo để bị ngắt nhéo và chèn ép bởi anh họ Dudley của nó... Nó không thể biết rằng trong khoảnh khắc đó, những người gặp nhau trong bí mật trên khắp thế giới đều nâng cốc và giữ giọng nói im lặng: ‘Cho Harry Potter – đứa bé vẫn sống!’

(còn tiếp)


Comments

Popular Posts