HARRY POTTER AND THE PHILOSOPHER'S STONE

CHƯƠNG I : THẰNG BÉ VẪN SỐNG (8)

‘Hagrid sẽ mang nó đến.’

‘Ông nghĩ rằng – khôn ngoan – khi tin Hagrid với những công việc quan trọng như này sao?’

‘Tôi sẽ tin Hagrid cả đời,’ cụ Dumbledore nói.

‘Tôi không nói là trái tim của ông ấy không đặt đúng nơi,’ Giáo sư McGonagall miễn cưỡng nói, ‘nhưng ông không thể giả vờ rằng ông ấy không cẩn thận. Ông ấy có xu hướng – cái gì vậy?’

Một âm thanh ầm ầm nhỏ làm tan vỡ khoảng im lặng xung quanh họ. Nó to dần lên khi họ nhìn lên và xuống phố để tìm dấu hiệu của đèn pha; nó phình ra đường khi cả hai cùng nhìn lên trời – và một cái xe gắn máy khổng lồ và một người đàn ông rơi ra khỏi không trung và hạ cánh xuống mặt đường trước mặt họ.

Nếu cái xe gắn máy có khổng lồ, thì cũng không là gì so với người đàn ông ngồi trên nó. Ông ta phải cao bằng 2 lần người bình thường và to hơn ít nhất 5 lần. Trông ông to lớn quá mức cho phép, và hơi hoang dã – mớ tóc dài màu đen rối tung và râu che gần kín hết mặt ông., bàn tay của ông có cỡ giống như nắp thùng rác và đôi chân của ông trong đôi giày da đó giống như 2 con cá heo con. Trong cánh tay to lớn vạm vỡ của ông là một bó chăn.

‘Hagrid’, Dumbledore nói, giọng an tâm. ‘Cuối cùng. Và anh lấy đâu ra cái xe gắn máy đấy vậy?’

‘Mượn nó, thưa Giáo sư Dumbledore,’ người khổng lồ nói, cẩn thận leo xuống từ chiếc xe gắn máy khi ông nói. ‘Sirius Black trẻ cho tôi mượn. Tôi đã lấy được nó, thưa ngài.’

‘Không vấn đề gì, phải không?’

‘Không thưa ngài – ngôi nhà đã gần như bị phá hủy nhưng tôi đã kịp lấy nó ra trước khi những người Muggle vây xung quanh. Nó cảm thấy buồn ngủ khi chúng tôi bay ngang qua Bristol.’

Dumbledore và Giáo sư McGonagall cúi người về phía trước trên bó chăn. Bên trong, có thể nhìn thấy, có một bé trai, đang ngủ. Dưới một búi tóc đen nhánh trên trán họ có thể thấy một vết sẹo kì lạ, một tia chớp.

‘Đó có phải là nơi –?’ Giáo sư McGonagall thì thầm.

‘Đúng vậy,’ cụ Dumbledore nói. ‘Nó sẽ mang vết sẹo đó suốt đời.’

‘Ông có thể làm gì không, Dumbledore?’

‘Nếu tôi có thể, tôi cũng không. Những vết sẹo có thể rất tiện lợi. Tôi cũng có một cái ở đầu gối bên trái nó là bản đồ hoàn hảo của phía dưới lòng London. Tốt – để nó ở đây, Hagrid – tốt nhất chúng ta nên cùng kết thúc nó với nhau.’

Dumbledore đặt Harry trên tay cụ và đặt phía trước hiên nhà Dursley.

‘Tôi có thể – có thể nói tạm biệt với nó không, thưa ngài?’ Hagrid hỏi.

Ông cúi cái đầu lù xù to lớn xuống gần Harry và cho nó một nụ hôn thô bạo. Sau đó, đột ngột, Hagrid cất tiếng hú như một con chó bị thương.

‘Shhh!’ Giáo sư McGonagall rít lên. ‘Ông sẽ làm những người Muggle dậy mất!’

‘X-x-xin lỗi,’ Hagrid nức nở, lấy ra một cái khăn đốm lớn và vùi mặt vào nó. ‘Nhưng tôi không thể chịu được nó – Lily và James đã chết – và Harry bé nhỏ tôi nghiệp phải sống với Muggle –’

                                         (còn tiếp)



Comments

Popular Posts