HARRY POTTER AND THE PHILOSOPHER'S STONE
CHƯƠNG I : THẰNG BÉ VẪN SỐNG (5)
Ông Dursley có thể chìm vào giấc ngủ một cách không yên ổn, nhưng con mèo trên bức tường bên ngoài ngôi nhà vẫn không có dấu hiệu gì về sự buồn ngủ. Nó vẫn như một bức tượng, nó đưa mắt nhìn về góc phía xa của đường Privet Drive, cố định không chớp mắt. Nó không run rẩy gì nhiều khi một cánh cửa ô tô đóng sầm lại ở phía bên kia đường, cũng không tỏ thái độ khi hai con cú bay trên đầu. Thực tế, đã gần nửa đêm trước khi con mèo bắt đầu động đậy.
Một cụ già xuất hiện ở một góc đã bị con mèo nhìn thấy, xuất hiện một cách đột ngột và thầm lặng đến mức bạn có thể nghĩ rằng cụ vừa nhô lên khỏi mặt đất. Đuôi của con mèo co giật và mắt nó nheo lại.
Chưa có thứ gì giống như cụ già này từng được nhìn thấy ở đường Privet Drive. Cụ ấy cao, gầy và rất già, nhận biết qua bộ tóc và bộ râu bạc trắng, cả hai đều đủ dài để gài vào thắt lưng của cụ. Cụ mặc một cái áo khoác dài, một cái áo choàng màu tím dài quét đất và giày cao gót có dây buộc. Đôi mắt xanh nhạt của cụ rất sáng và lấp lánh phía sau cặp kính nửa vầng trăng và mũi của cụ thì dài và vẹo, trông nó như là đã bị gãy ít nhất 2 lần. Tên của cụ là Albus Dumbledore.
Albus Dumbledore dường như không nhận ra rằng cụ vừa mới đến con phố nơi tất cả mọi thứ từ tên tuổi đến đôi giày cụ đang mang đều không được chào đón. Cụ đang bận lục lọi áo choàng của cụ, tìm kiếm một thứ gì đó. Nhưng cụ đã nhận ra rằng mình đang bị theo dõi, vì cụ đột ngột nhìn lên con mèo, thứ mà vẫn nhìn chằm chằm vào cụ từ một góc cuối con đường. Vì một số lí do, cái nhìn của con mèo dường như đã khiến cụ thích thú. cụ cười khúc khích và lẩm bẩm,’Tôi nên biết chứ.’
Cụ tìm thấy thứ cụ đang tìm kiếm ở trong túi áo của cụ. Nó trông giống như một cái bật lửa bằng bạc. Cụ mở nó ra, giơ nó lên và ấn nó. Ngọn đèn đường gần nhất vụt tắt với tiếng bật nhỏ. Cụ bấm nó một lần nữa – ngọn đèn đường tiếp theo vụt tắt vào bóng tối. Mười hai lượt cụ bấm vào cái Tắt-Sáng, cho đến khi những chiếc đèn duy nhất còn lại trên cả con phố chỉ còn 2 đốm sáng nhỏ xíu ở phía xa, đó là đôi mắt của con mèo đang nhìn cụ. Nếu có một ai đó nhìn ra phía ngoài cửa sổ bây giờ, thậm chí với đôi mắt cú vọ của bà Dursley, họ cũng không thể nhìn thấy bất kì điều gì xảy ra ở trên vỉa hè. Dumbledore thả cái Tắt-Sáng trở lại túi áo của cụ và bắt đầu xuống phố đi thẳng đến nhà số 4, nơi mà cụ ngồi xuống trên bức tường cạnh con mèo. cụ không nhìn vào nó, nhưng sau một lúc cụ bắt đầu nói chuyện với nó.
‘Rất vui khi thấy bà ở đây, Giáo sư McGonagall.’
Cụ quay lại mỉm cười với con mèo mướp, nhưng nó đã biến mất. Thay vào đó cụ đang cười với một người phụ nữ trông khá nghiêm nghị người đang đeo một cái kính vuông giống hệt hình dạng của vết mà con mèo có quanh mắt nó. Bà ấy cũng vậy, mặc một cái áo choàng, một cái màu xanh ngọc lục bảo. Mái tóc đen của bà được kéo thành một búi tóc gọn gàng. Bà trông xù lông rõ rệt.
‘Làm sao mà ông lại biết đó là tôi?’ bà hỏi.
‘Giáo sư thân mến của tôi, tôi chưa bao giờ thấy một con mèo ngồi cứng đơ.’
‘Ông cũng sẽ cứng đơ nếu ông ngồi trên một bức tường gạch nguyên ngày thôi,’ Giáo sư McGonagall nói.
‘Cả ngày? Khi bà đã có thể ăn mừng? Tôi đã phải vượt qua một tá lễ mừng và tiệc tùng trên đường tới đây.’
Giáo sư McGonagall khịt mũi giận dữ.
‘Ồ vâng, tất cả mọi người đều ăn mừng, được rồi,’ bà sốt ruột nói. ‘Ông nghĩ họ sẽ cẩn thận hơn một chút, nhưng không – những Muggle cũng nhận thấy có thứ gì đó đang diễn ra. Nó ở trên bản tin của họ.’ Bà hất đầu về phía cửa sổ phòng khách tối om của gia đình Dursley. ‘Tôi đã nghe thấy nó. Những đàn cú...sao băng...Tốt thôi, họ không hoàn toàn ngốc nghếch. Họ nhất định phải thông báo một thứ gì đó. Những ngôi sao băng rơi xuống Kent – tôi cá rằng đó là Delalus Diggle. ông ta chưa bao giờ có nhiều ý nghĩa.’
(còn tiếp)



Comments
Post a Comment