HARRY POTTER AND THE PHILOSOPHER'S STONE

CHƯƠNG I : THẰNG BÉ VẪN SỐNG (3)

Ông Dursley chết đứng. Nỗi sợ hãi tràn ngập ông.Ông nhìn lại những người đã thì thầm như ông muốn nói điều gì đó với họ, nhưng nghĩ tốt hơn là nói.

Ông lao qua đường, vội vã lên văn phòng của ông, bảo thư kí của ông đừng làm phiền ông, Nắm lấy điện thoại của ông và gần như đã quay xong số điện thoại nhà ông khi ông thay đổi suy nghĩ. Ông đặt ống nghe xuống và vuốt ve ria mép, suy nghĩ ... không, ông không ngu ngốc. Potter không phải một họ hiếm. Ông chắc chắn có rất nhiều người họ Potter có con trai tên là Harry. Hãy nghĩ về nó, ông không chắc cháu trai của mình tên là Harry. Ông chưa bao giờ nhìn thấy nó. Nó có thể là Harvey. Hoặc Harold. Không có gì để lo lắng về bà Dursley, bà luôn luôn cảm thấy khó chịu với bất kỳ đề cập nào đến em gái của mình. Ông không hề trách cứ bà – nếu ông có một em gái như vậy .... nhưng tất cả đầu như nhau, những người mặc áo choàng ...

Ông tìm thấy ít sự tập trung vào những cái máy khoan vào buổi chiều, và khi ông rời khỏi tòa nhà vào lúc 5 giờ chiều, ông thực sự lo lắng khi ông bước thẳng đến chỗ một số người ở ngoài cửa.

‘Xin lỗi’, ông càu nhàu, khi một người đàn ông nhỏ thó vấp và gần như ngã. Đó là một vài giây trước khi ông Dursley nhận ra người đàn ông đó mặc áo choàng tím. Ông ta không có vẻ gì khó chịu khi suýt ngã xuống đất. Ngược lại, khuôn mặt của ông ta lại nở một nụ cười rộng và ông ta nói bằng một giọng nói nhỏ khiến người qua đường nhìn chằm chằm: ‘ Đừng xin lỗi, thưa quý ông, không gì có thể làm tôi khó chịu hôm nay! Hân hoan làm sao, vì cuối cùng Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy đã ra đi! Kể cả những Muggle như ngài cũng nên ăn mừng, thật là hạnh phúc,ngày hạnh phúc!’

Và sau đó người đàn ông đó ôm ông Dursley và bỏ đi.

Ông Dursley đứng như trời trồng tại chỗ. Ông đã bị ôm bởi một người hoàn toàn xa lạ. Ông còn bị gọi là Muggle, nó là bất cứ điều gì. Ông đã bị xáo trộn. Ông vội vã vào xe và trở về nhà, hi vọng ông chỉ tưởng tượng ra nó, điều mà ông chưa bao giờ hi vọng trước đó, bởi vì ông không tán thành sự tưởng tượng.
Khi ông đi vào đường lái xe của ngôi nhà số 4, thứ đầu tiên ông nhìn thấy – và nó không cải thiện được tâm trạng của ông – con mèo mướp mà ông phát hiện sáng hôm đó. Bây giờ nó đang ngồi trên vườn tường nhà ông. Ông chắc chắn nó là một, nó đều có đường kẻ xung quanh mắt.

‘Shoo!’ ông Dursley nói to.

Con mèo không hề chuyển động, nó chỉ đưa cho ông một cái nhìn nghiêm khắc. Đó có phải hình vi bình thường của một con mèo, ông Dursley băn khoăn. Tìm cách kéo bản thân lại, ông để cho bản thân vào nhà. Ông vẫn xác định không đề cập bất kì điều gì cho vợ ông.

Bà Dursley đã có một ngày bình thường tốt đẹp. Bà nói với ông trong bữa tối tất cả về vấn đề của người phụ nữ bên cạnh với con gái và Dudley đã học được từ mới như thế nào (‘không nên’). Ông Dursley cố tỏ ra bình thường. Khi Dudley đã lên giường, ông đi vào phòng khách đúng giờ và cố bắt lấy lấy tin tức cuối cùng trong buổi tối hôm đó:

‘Và cuối cùng, những người quan sát chim ở khắp mọi nơi báo cáo rằng những con cú của quốc gia cư xử không giống mọi ngày. Mặc dù những con cú thường đi săn vào ban đêm và rất khó để nhìn thấy vào ban ngày, đã có hàng trăm người nhìn thấy những con chim này bay về mọi hướng kể từ khi mặt trời mọc. Các chuyên qia cũng không thể lí giải vì sao những con cú lại đột ngột thay đổi các thói quen ngủ.’ Người đọc tin tức cho phép bản thân cười toe toét. ‘Bí ẩn nhất. Và bây giờ, qua Jim McGuffin với thời tiết. Có thêm một cơn mưa cú nào tối nay không, Jim?’

(còn tiếp)

Comments

Popular Posts