HARRY POTTER AND THE PHILOSOPHER'S STONE

CHƯƠNG I : THẰNG BÉ VẪN SỐNG (2)

Ở một góc đường ông để ý thấy dấu hiệu đầu tiên của sự dị thường - một con mèo đọc bản đồ. Trong một giây, ông Dursley nhận ra những gì ông vừa thấy - sau đó ông giật đầu ngoái nhìn lại đằng sau. Có một con mèo mướp ngồi ở một góc đường Privet, nhưng không có một cái bản đồ nào trong tầm nhìn. Ông ấy có thể đang nghĩ về điều gì? Đó có thể là một cú lừa ánh sáng. Ông Dursley chớp mắt và nhìn vào con mèo. Nó nhìn lại ông. Khi ông Dursley lái xe qua góc và lên đường, ông nhìn con mèo qua cái gương của ông. Nó bây giờ đang đọc bảng hiệu đường tên Privet Drive – không, nhìn vào bảng hiệu;  mèo không thể đọc bản đồ hay bảng hiệu. Ông Dursley tự cho bản thân một chút chấn động và vứt con mèo ra khỏi tâm trí của ông. Khi ông lái xe hướng tới thị trấn ông đã nghĩ  không có gì mong đợi hơn một đơn máy khoan lớn mà ông đã hi vọng có ngày hôm đó. Nhưng ở phía bên rìa thị trấn đã xảy ra một việc khiến những cái máy khoan đi ra khỏi đầu ông. Khi ông ngồi trong một vụ tắc nghẽn giao thông thường thấy, ông không thể không chú ý đến những người ăn mặc kì lạ trên đường. Những người mặc áo choàng. Ông Dursley không thể chịu đựng được những con người mặc những thứ quần áo buồn cười – những thứ quần áo mà thức dậy bạn đã có thể thấy trên những người trẻ tuổi! Ông đồng ý rằng những thứ thời trang mới đó thật là ngu ngốc. Ông gõ những ngón tay vào vô lăng và mắt của ông rơi vào một đám đông những kẻ lập dị đứng khá gần ông. Họ đang đừng thì thầm với nhau một cách hào hứng. Ông Dursley phẫn nộ khi nhìn thấy một cặp đôi không hề còn trẻ nữa; tại sao, người đàn ông đó còn già hơn chính ông, và đang mặc một cái áo choàng màu xanh ngọc lục bảo! Sự bất ổn của anh ấy! Nhưng sau đó nó khiến ông Dursley nhận ra rằng đây có thể là những người đóng thế ngớ ngẩn - những người này rõ ràng đang thu thập cho một cái gì đó....đúng, chính là thế. Giao thông lại tiếp tục, và một vài phút sau, ông Dursley đi qua bãi đỗ xe của Grunnings, tâm trí của ông quay lại với nhưng cái máy khoan.

Ông Dursley luôn luôn ngồi trên chiếc ghế quay lưng lại với cửa sổ ở văn phòng của ông trên tằng thứ 9. Nếu ông ấy không làm vậy, ông có thể đã thấy khó tập trung hơn vào những cái máy khoan váo sáng hôm đó. Ông đã không thấy những con cú sà vào giữa thanh thiên bạch nhật, mặc dù những người trên phố đã làm như vậy; họ chỉ trỏ và há hốc mồm nhìn chằm chằm khi những con cú rồi lại cú tăng tốc trên không. Phần lớn trong số họ còn chưa ban giờ nhìn thấy một con cú ngay cả vào ban đêm. Ông Dursley, dù vậy, vẫn hoàn toàn bình thường, buổi sáng không có cú. Ông la mắng 5 người khác nhau. Ông thực hiện một số cuộc gọi quan trọng và la hét thêm một chút. Ông vẫn có một tâm trạng tốt cho đến giờ ăn trưa. Khi ông nghĩ rằng ông sẽ kéo bước chân của ông và băng qua đường để mua cho bản thân ông một chiếc bánh từ tiệm bánh ở đối diện.

Ông đã quên tất cả về những người mặc áo choàng cho đến khi ông đi qua một nhóm người trong số họ bên cạnh tiệm bánh. Ông nhìn họ một cách giận dữ khi ông đi qua. Ông không biết tại sao, nhưng họ khiến ông khó chịu. Nhóm này cũng thì thầm hào hứng, và ông không thể nhìn thấy một cái hộp thiếc nào. Trên đường ông quay lại ngang qua họ, khi đang nắm chặt cái bánh doughnut lớn trong túi, ông đã nắm được một vài từ ngữ với những gì họ đã nói.

“Gia đình Potter, đúng thế, đấy là những gì tôi nghe thấy – “

“ – đúng vậy, con trai của họ, Harry – “

                                            (còn tiếp)



Comments

Popular Posts