Harry Potter and the Philosopher's Stone
CHƯƠNG I: THẰNG BÉ VẪN SỐNG
Ông và bà Dursley, ở số 4, đường Privet, đã tự hào để nói rằng họ là những người bình thường hoàn hảo, cảm ơn rất nhiều. Họ là những người cuối cùng bạn mong đợi sẽ tham gia vào bất kỳ điều kỳ lạ hoặc bí ẩn nào, bởi vì họ chỉ là không chứa những thứ vô nghĩa như vậy.
Ông Dursley là một giám đốc của một doanh nghiệp tên là Grunnings, nơi sản xuất máy khoan. Ông ta là một người đàn ông to lớn, lực lững và hầu như không có cổ, mặc dù thế nhưng ông ta vẫn có một bộ ria mép lớn. Bà Dursley gầy và tóc vàng và gần như có số lượng cổ gấp đôi bình thường, thứ mà mang đến cho bà sự tiện lợi cho việc dành gần hết thời gian để ngóng cổ qua hàng rào vườn, do thám nhà hàng xóm. Gia đình Dursley có một quý tử con gọi là Dudley và trong quan điểm của họ thì không có đứa trẻ nào ngoan hơn.
Gia đình Dursley có mọi thứ mà họ muốn, nhưng họ cũng có một bí mật, và nỗi sợ hãi lớn nhất của họ là có người khám phá ra bí mật đó. Họ không nghĩ họ có thể chịu được nếu như có ai đó tìm hiểu về gia đình Potter. Bà Potter là em gái của bà Dursley, nhưng họ đã không gặp nhau một vài năm rồi; trong thực tế, bà Dursley đã giả vờ là bà không có chị em gì cả, bởi vì em gái của bà và ông chồng vô-tích-sự của bà ấy càng không có tính chất Dursley như bà có thể. Gia đình Dursley rùng mình khi nghĩ về những gì người hàng xóm có thể nói nếu gia đình Potter xuất hiện trên đường. Gia đình Dursley biết rằng gia đình Potter cũng có một đứa con trai nhỏ, nhưng họ thâm chí chưa bao giờ nhìn thấy nó. Đứa con trai này là một lí do chính đáng khác để tránh xa gia đình Potter; họ không muốn Dudley gặp gỡ những đứa trẻ như nó.
Khi ông bà Dudley thức dậy một cách buồn tẻ, ngày thứ 3 xám xịt của chúng ta bắt đầu, bầu trời đầy mây bên ngoài đã không thể hiện điều gì cho thấy rằng những điều kỳ lạ và bí ẩn sẽ sớm xảy ra trên khắp đất nước. Ông Dursley âm ừ khi ông chọn ra cái cà vạt chán nhất mà ông từng có để đi làm và bà Dursley nói chuyện phiếm vui vẻ trong khi vật lộn với tiếng hét của Dudley trong cái ghế cao của nó.
Không ai trong số họ nhận ra có một con cú nâu lớn bay qua cửa sổ.
Vào lúc 8 rưỡi ông Dursley lấy cái cặp của ông, hôn má bà Dursley và thử hôm tạm biệt Dudley nhưng trượt, vì Dudley đang có một cơn giận dữ và ném cái thìa của nó vào tường. “Con chó cún nhỏ”, ông Dursley khoái chí khi ông ông ra khỏi nhà. Ông đi vào trong xe vào đi khỏi nhà số 4 đường Privet.



Comments
Post a Comment